Ca Cao – Hương vị của sự ngọt ngào!

Sống trong một thành phố đầy năng động và cạnh tranh như Sài Gòn thì chắc hẳn bạn không lạ lùng gì với việc mang laptop ra một quán cafe yên tĩnh để làm việc. Với tôi khi được làm việc trong một quán cafe chìm trong điệu nhạc du dương và một tách cafe đen đá hay một ly ca cao  thì quả thật nó chẳng khác gì thiên đường cả.

Tôi thường hay uống cafe khi cần sự tỉnh táo để tập trung vào công việc nhưng hôm nay vào một ngày nắng đẹp, một vài ca khúc thập niên 80 với giai điệu du dương khiến tâm trạng tôi thật sự rung động.

Hôm nay, tôi chọn một ly ca cao.

Có hai lý do để tôi chọn một ly ca cao:

Thứ nhất: Tôi đang chờ người yêu, nhiều người nói với tôi rằng các cô gái thường hay thích sự ngọt ngào chính vì vậy một ly cao cao là một sự lựa chọn hoàn hảo cho buổi đầu gặp gỡ, biết đâu vì sự ngọt ngào và lãng mạn này mà bạn có thể quyến rũ được cô gái mà bạn yêu thương. Good luck to you and to me ^^!

Thứ hai:  Quê tôi trồng rất nhiều cafe nên hương vị cafe đã ngấm vào da, thịt tôi, thậm chí màu da tôi cũng là màu cafe, bạn bè tôi thường trêu tôi rằng: ” da nâu vì uống cafe quá nhiều” . Tôi thực sự tự hào về màu da của mình bởi vì nó có thể đại diện cho nơi tôi sinh sống, một vùng đất yên bình không có nhiều những sự tính toán, bon chen. Ca cao cũng vậy, cũng một màu nâu đặc trưng, có lẽ tôi thích ca cao cũng là vì màu sắc,  màu của đất, sự mộc mạc nhưng không kém phần trang trọng.

Tôi đã dùng ca cao cho mối tình đầu của tôi bởi vì tôi muốn có một sự khởi đầu đầy sự ngọt ngào. Còn bạn? bạn lựa chọ vị đắng cho lần đầu gặp gỡ hay là sự ngọt ngào quyến rũ? Tất cả là do sự lựa chọn của bạn, chúc bạn may mắn ^^!

 

Advertisements

Sài Gòn cà phê xưa và nay!

Đã là một tín đồ về cà phê thì ắt hẳn bạn không lạ lùng gì với hàng ngàn quán cà phê lớn nhỏ ở đất Sài Thành. Nhưng đã bao giờ bạn biết về nguồn gốc hay những nét độc đáo riêng biệt về hương vị cà phê ở đây. Sài Gòn nay trở thành một “thiên đường” cà phê với rất nhiều phong cách, thứ hạng. Người uống cà phê là “uống” cả một nền văn hóa độc đáo của miền đất mới này.

Chưa rõ những ly cà phê đầu tiên ở Sài Gòn được pha thế nào, nhưng sau khi tìm hiểu qua nhiều nguồn trên Internet thì miền đất mới này đã xuất hiện sớm hai quán cà phê do người Pháp làm chủ là Lyonnais (trên đường Lý Tự Trọng nay) và Café de Paris (trên đường Đồng Khởi) từ năm 1864. Và cà phê đã dần dần hình thành nên một dòng chảy văn hóa, một người bạn tri âm, tri kỷ của bao lớp người sinh sống và làm việc tại Sài Gòn …

Trong chiến tranh 20 năm, một góc khác của Sài Gòn, nhà báo Edith Lederer (hiện là trưởng phân xã AP tại Liên Hiệp Quốc), trong chuyến thăm lại Sài Gòn năm 2010 đã ở lại khách sạn Caravelle và kể lại: “Văn phòng của AP nằm trên tòa nhà Eden. Nhà báo chúng tôi ngồi ở Givral, Brodard, nói đủ chuyện trên đời và nghe ngóng tin tức”.

“Trục cà phê” gồm ba quán La Pagode, Givral, Brodard đã từng một thời là trung tâm báo chí của Sài Gòn. Ở đó, những tên tuổi hàng đầu thế giới về báo chí như Peter Arnett, Larry Burrows… đều từng có thời gian la cà, chờ đợi và chiến đấu với những thông tin nóng bỏng nhất của chiến tranh Việt Nam. Cũng ở cái “trục cà phê” đó, “tướng Givral” Phạm Xuân Ẩn cũng quanh năm la cà cà phê Givral ngay dưới chân văn phòng Hãng tin AP. Ông là phóng viên tờ Time, một nhà tình báo xuất sắc nhất của Việt Nam trong suốt cuộc chiến.

Bên cạnh những quán cà phê gắn liền lịch sử, Sài Gòn xưa còn có những quán cà phê bình dân như bộ mặt khác rõ nét và chân thực về người xứ này.

Quán cà phê Năm Dưỡng ngày ấy nằm trên đường Nguyễn Thiện Thuật. Cả cái kiểu pha cà phê dùng vợt (còn gọi là “cafe vớ” – vì vợt để bã giống cái vớ) cũng hiếm còn thấy ở Sài Gòn.Ở Sài Gòn, người ta thấy ở quán cóc vỉa hè hoặc tận xó xỉnh nào đó, những bậc thầy văn chương, thi sĩ như Sơn Nam, Bùi Giáng… ngồi cạnh những người xích lô lam lũ.

Người Sài Gòn thập niên 1960-1970 cũng khó quên những quán cà phê nghèo khó, thô mộc, mà đôi khi dữ dằn ở những “ốc đảo” Mả Lạng, quận 4 của người nghèo khó, sa cơ lỡ vận, trốn quân dịch, kể cả anh chị giang hồ, bán sương …

Sâu trong hẻm hun hút, tăm tối như hang rắn có những quán cà phê của bà Ba lé, chị Bảy mồ côi, đại ca Năm thọt. Người ta có thể chỉ mặc quần xà lỏn ngồi uống cà phê, sôi nổi chuyện tin đồn, bày kế trốn quân dịch và sẵn sàng chửi thề đủ thứ chuyện trên trời dưới đất.

Nhiều chủ quán không biết nửa chữ cắn làm đôi, nhưng luôn thủ sẵn cuốn sổ nợ cho người uống ghi nợ. Giá ly cà phê rẻ mạt mà lắm kẻ vẫn không trả nổi nợ. Cứ ít hôm chủ quán lại thở dài nghe tin tay anh chị, cô gái “buôn hương” nào đó ở xóm mình không thể trở về. Trang giấy ghi nợ đành phải xé đi vì người bất hạnh đã bỏ thân ở góc hẻm, đầu chợ lạnh lẽo nào đó…

Sau vài phút chạnh lòng vì một câu hỏi của một người bạn thân, tôi ( một người mê cà phê từ thuở chân ướt chân ráo xuống đất Sài Thành) cứ tưởng rằng mình biết thật nhiều quán cà phê là biết tất cả về phong cách và hương vị cà phê ở đây nhưng thực sự nếu bạn muốn biết và hiểu rõ về cà phê ở chốn đô thị phát triển chóng mặt này thì hãy xem qua một chút tiểu sử đầy tính ” lịch sử” của nó.